Ảnh hưởng của độ mặn đến probiotics

Bởi: Admin

24/08/2018

230

Một nghiên cứu mới đây vừa được tiến hành nhằm đánh giá tác động của độ mặn đến 3 probiotics tiềm năng trong nuôi trồng thủy sản. Theo đó, với các độ mặn khác nhau sẽ ảnh hưởng theo hướng tích cực hoặc tiêu cực đến sự phát triển của một số vi khuẩn nhất định. Nghiên cứu giúp đảm bảo rằng vi khuẩn probiotic được áp dụng có thể tối đa hóa lợi ích.

Từ trái sang phải: Lactobacillus casei (a, c1); Rhodopseudomonas palustris (a, c2) và nấm men Saccharomyces cerevisiae (a, b)

Hiện kháng sinh điều trị bệnh tôm được sử dụng rộng rãi và phổ biến, tuy nhiên sự lạm dụng thuốc kháng sinh gây nhiều tác hại tiêu cực, trong đó có sự xuất hiện của vi khuẩn kháng kháng sinh. Hạn chế điều này, chế phẩm sinh học đã được áp dụng trong nuôi trồng thủy sản nhằm tăng sức đề kháng với mầm bệnh, cải thiện hiệu quả thức ăn, duy trì chất lượng nước và tăng cường sự phát triển của các sinh vật có lợi trong môi trường nước.

Ngoài các điều kiện cơ bản để sử dụng làm probiotic trong nuôi trồng thủy sản như: Phải an toàn với vật nuôi, không chứa các gen kháng thuốc được mã hóa bằng plasmid thì các ứng cử viên phù hợp phải phát triển mạnh trong điều kiện độ mặn, điển hình của các ao nuôi tôm. Các ứng cử viên tiềm năng cũng phải được thử nghiệm một cách có hệ thống trong phòng thí nghiệm và trong điều kiện thực địa.

Mục đích của nghiên cứu này là để đánh giá sự tăng trưởng và tồn tại của ba vi khuẩn (có tiềm năng được sử dụng làm chế phẩm sinh học) trong hai điều kiện độ mặn khác nhau, nhằm đánh giá khả năng áp dụng trong nuôi tôm.

Ba vi sinh vật được sử dụng trong nghiên cứu này bao gồm: một loại vi khuẩn axit lactic Lactobacillus casei NBRC 15883, một nấm men Saccharomyces cerevisiae NBRC 0333 và một vi khuẩn quang hợp Rhodopseudomonas palustris.

 

Đánh giá khả năng chịu mặn của probiotics

Dung nạp muối được xác định theo giao thức được mô tả bởi Succi et al. 2 loài vi khuẩn và nấm men được nuôi trong nước chứa 1% hoặc 2% NaCl. Riêng chế độ đối chứng được nuôi trong môi trường nước dinh dưỡng bình thường mà không cần thêm muối.

Kết quả thu được cho thấy lượng NaCl sử dụng không ảnh hưởng đến sự phát triển của vi khuẩn axit lactic và nấm men vì không có sự khác biệt đáng kể giữa kiểm soát và nuôi cấy trong môi trường có chứa muối.

Dựa trên phân tích dữ liệu về khả năng chịu mặn của vi khuẩn Lactobacillus casei và nấm men Saccharomyces cerevisiae, có thể kết luận rằng độ mặn không ảnh hưởng đến sự tăng trưởng của các vi sinh vật này. Các kết quả thu được đối với nấm men S. cerevisiae cũng phù hợp với kết quả nghiên cứu trước đây của Hounsa và cộng sự. Trong phạm vi của nghiên cứu này, độ mặn trong ao nuôi tôm lên đến 2% NaCl có thể không có bất kỳ tác động bất lợi nào đối với probiotic được đánh giá.

Về khả năng chịu mặn của vi khuẩn Rhodopseudomonas palustris, kết quả cho thấy độ mặn có thể ảnh hưởng đến sự tăng trưởng của chúng. Điều này được quan sát thấy trong các đường cong sinh trưởng thu được từ các mẫu nuôi cấy được điều trị bằng muối 2% có pha trễ hơn so với các mẫu nuôi cấy ở NaCl 1% và nhóm đối chứng. Do đó, độ mặn có thể làm tăng thời gian cần thiết cho vi khuẩn quang hợp để thích nghi với nồng độ muối trong môi trường. Điều này có thể được hiểu là ảnh hưởng xấu đến khả năng sử dụng các vi khuẩn này trong sản xuất tôm. Tuy nhiên, sau 5 ngày, đường cong tăng trưởng đã bắt đầu giai đoạn mũ, chứng tỏ rằng nếu có đủ thời gian để phát triển, vi khuẩn quang hợp có thể thích ứng với môi trường và tiếp tục quá trình trao đổi chất.

Tóm lại, nấm men và vi khuẩn Lactobacillus casei thể hiện sự thích nghi cao đối với độ mặn được đánh giá, trong khi vi khuẩn quang hợp cho thấy thời gian thích ứng kéo dài hơn. Những kết quả này cho thấy rằng ba vi khuẩn probiotic được đánh giá có khả năng được sử dụng trong các hệ thống sản xuất tôm với mức độ mặn lên đến 2%.

Thái Linh (Tổng hợp)

Hãy là người đầu tiên bình luận cho bài này